Ba năm, ba sân chơi, một đứa trẻ không ngừng lớn
Có một câu nói của cô bé lớp 3 khiến chúng tôi nhớ mãi. Không phải câu khoe giải. Mà là câu này: “Kì thi cay đắng nhất của con — sao lại thua ngay vòng cuối.”
Một đứa trẻ biết đau vì thua
Người lớn hay nghĩ trẻ con thắng thì vui, thua thì quên. Yến Ngọc không như thế. Con thua một vòng IOE, và con gọi đó là “cay đắng”. Con biết đau. Và một đứa trẻ biết đau vì thua là một đứa trẻ đã thật sự dấn thân — chứ không thi cho có.
“Kì thi cay đắng nhất của con — sao lại thua ngay vòng cuối.” — Vương Minh Yến Ngọc, sau một vòng thi IOE
Đường đi ba năm
Từ lớp 1, con đã có Huy chương Đồng Toán quốc tế HIPPO và Huy chương Bạc TIMO — đều cấp Quốc gia. Đến lớp 3, con thêm Huy chương Đồng TIMO Quốc gia và giải Ba IOE cấp Tỉnh. Giữa hai cột mốc ấy là những buổi luyện ba lần mỗi tuần, những bài toán tư duy bằng tiếng Anh, và một thói quen nhỏ mà con giữ đều: viết check-list mỗi ngày.
Rồi cũng có ngày con thắng. Và con mô tả niềm vui ấy theo cách chỉ trẻ con mới nói được:

“Con biết mình có giải — con vui không tưởng tượng nổi.” — Yến Ngọc, kỳ thi TIMO
Mẹ con, chị Trần Thị Diễm Trinh, nhìn sự thay đổi ấy một cách bình thản: “Môi trường Mekong phù hợp cho con phát triển. Con tự tin hơn, vốn từ và giao tiếp tiếng Anh tốt hơn.”
Điều còn lại sau huy chương
Yến Ngọc mơ làm bác sĩ đông y. Còn rất xa. Nhưng thứ con mang theo từ ba năm này không phải mấy tấm huy chương — mà là khả năng đứng dậy sau một lần “cay đắng”. Ở MGIS, chúng tôi tin đó mới là thứ đáng giá nhất một đứa trẻ có thể học được. Huy chương rồi sẽ cũ. Bản lĩnh thì ở lại.
- Hành trình: 3 năm liên tiếp
- Ước mơ: Bác sĩ đông y
- Sân chơi: HIPPO · TIMO · IOE